[Bài viết được trích từ mục “Đối thoại” trong Bản tin Nghề Tham vấn tâm lý số 02, chủ đề Hiện diện. Quý độc giả có thể tìm đọc tại WENews – Bản tin.]
Anh Ngô Toàn: Chào các bạn. Thú thật hôm nay là một ngày khá căng thẳng, mình có chút “lạc lối” trong việc xử lý thông tin. Nhưng cuộc gặp với các bạn là một cuộc gặp không thể từ chối.
Chị Hồng Vân: Cảm ơn anh Toàn. Chủ đề trao đổi của chúng ta là sự hiện diện, không biết với một ngày tất bật như hôm nay thì hiện tại, anh Toàn đánh giá sự hiện diện của mình ở buổi trao đổi này như thế nào ạ?
Anh Ngô Toàn: Ví dụ về sự hiện diện mà mình thấy dễ hình dung nhất là khi mình phải bê một ly ca cao. Nó rất nóng, nó sóng sánh, nó đầy tràn. Thì toàn bộ cái sự chú tâm và để ý của mình chỉ là làm thế nào để ly ca cao nó không bị đổ thôi. Và đây là một thói quen thường trực đối với một người hành giả, một người thực hành thiền Vipassana. Họ luôn luôn phải học cách để có mặt với những cái gì mình đang phải xử lý.
Anh Minh Uy: Thật thú vị khi Vân hỏi câu hỏi về mức độ hiện diện của anh Toàn trong buổi trao đổi về sự hiện diện!
Chị Hồng Vân: Vân biết rằng chúng ta có mặt trong buổi trao đổi hôm nay đều là những người đa năng, đa nhiệm với số lượng đầu mục công việc mỗi ngày đều rất nhiều. Vì thế, khả năng hiện diện không chỉ quan trọng trong nghề tham vấn mà còn trong cả cuộc sống và trong từng khoảnh khắc của mình đều rất quan trọng. Anh Toàn nói về ly ca cao nóng đầy thì thật sự không thể có ví dụ nào khác chính xác hơn. Vân rất tò mò, đối với anh Toàn hay anh Uy, việc trọn vẹn ở đó với “ly ca cao của mình” mỗi ngày hay trong từng hoạt động sẽ như thế nào? Liệu mình có thể trọn vẹn ở với “ly ca cao của mình” trong bao nhiêu đầu việc? Và mức độ hiện diện với từng đầu việc sẽ được tầm bao nhiêu phần trăm?
Anh Ngô Toàn: Kỳ thực là với cả trải nghiệm cá nhân lẫn với góc độ của một người làm nghiên cứu, tôi đã để ý thấy một sự thật rất là phũ phàng và bẽ bàng, nhưng cũng là một sự thật rất đáng quan tâm, đặc biệt là với ai đang theo đuổi con đường trở thành nhà tham vấn thuần thục, giỏi giang. Đó là chúng ta không bao giờ thật sự luôn luôn có mặt được. Chúng ta không thể luôn luôn có mặt một cách tràn đầy và hạnh phúc. Tuy nhiên, điều thú vị là, người làm tham vấn nói riêng, hay những người thực hành việc hiện diện nói chung đều có thể học hỏi, có thể làm việc với chuyện vun bồi sự hiện diện. Họ học hỏi từ những thứ đang xảy ra với mình, bao gồm cả sự thất bại hay sự có mặt không đủ đầy đó và từ đó huấn luyện chính bản thân mình. Vậy đó, việc hiện diện luôn đủ đầy là bất khả, nhưng chúng ta lại có thể vun bồi sự hiện diện. Và điều này nó cũng nói lên rằng sự hiện diện là một tiến trình. Người làm tham vấn có thể học hỏi được. Nó gắn liền vừa chính với công việc, đồng thời cũng không thể tách rời với đời sống riêng tư của chúng ta.
Cho nên vì thế mà “phương trình” cân bằng giữa đời sống và công việc nó thật sự rất sinh động với người làm tham vấn nói riêng và những người thực hành việc hiện diện nói chung.

